21.
Sinh nhật Tổng giám đốc không phải là một sinh nhật của quần chúng, nên
những nhân viên bình thường chỉ có thể ngồi nhà và cầu nguyện. Mấy cô
nàng Vịt trời không thấy thế làm buồn lòng, họ thi nhau đến phòng trợ
lý Tổng giám đốc... gửi quà kém theo những lời chúc mừng dạt dào, không
quên tên và mã số nhân viên!
Nghi gần như phát sốt theo " nhiệt độ" trong phòng, muốn yên thân mà
không tìm ra chỗ nào có thể yên tĩnh đúng nghĩa. Đâu đâu cũng là sinh
nhật của Tổng giám đốc, mọi ngóc ngách, mọi bàn làm viêc... Nơi nào có
những cô gái mơ mộng là nơi đó có Nguyễn Đình Nhất Vũ!
_ Em sao thế?
Đó là câu hỏi quen thuộc của chị Loan, Nghi tựa hẳn người vào thành ghế, tay bóp thái dương...
_ Sức khoẻ của em dạo này...
_ Không sao!_ Nghi chặn lại bằng giọng uể oải_ Có lẽ em chỉ cần một tách cà phê thôi!...
Nhưng Nghi nhớ ra đó là nơi ồn nhất của các cô, và cái mong ước giản dị đó lặn mất không tăm tích.
_ Để chị lấy cho, chị cũng đang cần!
Loan hồ hởi đứng dậy, với một nụ cười hạnh phúc. Chị đi ra rất nhanh,
và trở về cũng với một vận tốc như vậy, kiểu như lo sợ Nghi có thể biến
mất ngay lập tức nếu thiếu cốc cà phê của chị. Nghi đón lấy cốc cà phê,
kèm theo một lời cảm ơn. Loan tựa vào bàn làm việc của Nghi, không có ý
định quay trở lại công việc. Chị nhâm nhi cốc cà phê với vẻ nôn nóng.
Nghi cười nhẹ sau mấy sợi khói mờ:
_ Có chuyện nói với em à?
_ À... ừ... cũng có chút việc!_ Loan bỏ cốc xuống, quay lại nhìn Nghi,
mắt ánh lên sự chờ đợi một câu trả lời thành thật khi chị hỏi _ Em sẽ
đến dự sinh nhật Tổng giám đốc chứ?
_ Chị thấy em có giấy mời sao?
_ Không... nhưng em là bạn của Luật sư cố vấn!
Vị cà phê tan ở đầu lưỡi, Nghi nhận ra mình bình tĩnh trở lại. Cô uống
thêm một ngụm nữa, mới bắt đầu tập trung đưa ra đáp án cho Loan.
_ Em không thể đến đó được đâu! Bạn của ai đi chăng nữa thì em cũng
không có tư cách để đặt chân lên thềm nhà ấy... Đó là một cái thềm nhà
bằng ngọc, không chấp nhận những bàn chân có tỳ vết...
Loan quay hẳn lại, chị bắt gặp ánh mắt thản nhiên của Nghi, lòng dội
lại một niềm đau không tên. Dường như nỗi đau ấy đang từ Nghi dồn sang
cho chị, mong chị chia sẻ... Loan không biết mình có đúng không khi chị
nắm lấy bàn tay luôn luôn lạnh giá của Nghi, se sẽ nắm chặt lại. Nghi
cười, nhưng không có âm sắc. Đôi mắt cô mờ đục như làn khói, đặc quánh
nỗi cô đơn...
_ Cảm ơn chị!
_ Nếu có gì đó...
_ Nhưng không có gì cả!_ Nghi co mình lại, lảng tránh bàn tay của Loan_
Đôi khi có những suy nghĩ ngu ngốc thấm vào đầu em như thế...
_ Chị luôn tin rằng em xứng đáng được hạnh phúc, nếu em mở rộng lòng
mình... Hãy cho bản thân một cơ hội... và cho cả người khác nữa!
Một người phản bội thì có xứng đáng được hưởng hạnh phúc không? Nghi
đánh một dấu hỏi lớn trong đầu, uống cạn cốc cà phê, và im lặng.
_ Cô Loan!
Loan đứng hẳn lên, hơi nhún vai:
_ Lại có chuyện rồi!
Chị chậm chạp đi vào phòng sếp Tùng, không quên càu nhàu gì đó. Nghi
vứt vỏ cốc vào sọt rác, quyết tâm tập trung vào tập tài liệu của một
đối tác mới... Những lời thì thầm của nhóm Vịt trời như bị văng đi đâu
xa lắm, Nghi không để ý nữa... Nhưng cái bậc thềm màu ngọc thì vẫn còn
ở lại... Trái tim Nghi run nhè nhẹ...
Người ta đã rất thẳng thắn khi từ chối một người có quá khứ tối tăm và không nguồn cội...
Người ta đã lạnh lùng đóng sập cánh cửa bước vào nhà sau khi bắt con người tội nghiệp ấy thề phải biến mất vĩnh viễn...
Còn Người thì ở quá xa...